Review truyện của Ngữ Tiếu Lan San

Thể loại: hiện đại, vườn trường, bá đạo mặt dày ôn nhu thê nô công x bình phàm hiền lành ngây ngốc thụ, 1×1, ấp áp ngọt văn, hài sủng  

Độ dài: 46 chương.

Không biết các bạn có thích đọc truyện của Ngữ Tiếu Lan San không? Cơ mà tui chỉ thích duy nhất hai bộ, là “Thời thượng tiên sinh” và “Thổ phỉ công lược thôi”, mấy bộ nổi như cồn tui lại không mê lắm. Nếu so sánh “Sau khi gặp mặt” với mấy bộ kia, chắc tui không đánh giá cao đâu.

Thứ nhất là hãy chuẩn bị tinh thần cho một bộ truyện thanh xuân vườn trường có hơi hướng mary sue đi. Truyện có bạn công bá đạo với bạn thụ tiểu bạch, cho nên khỏi phải nói, gì gì mà mới cấp 3 đã chuyển trường theo đuổi vợ này nọ… Thứ hai là việc truyện phân phối thời gian không tốt lắm, hoặc là do cách viết không quá tốt, nên thành ra cái quãng thời gian cứ kiểu bị co đi giãn ra, kiểu gì tui không tả được í. Mà có vẻ tui hơi khó tánh nhỉ? Thôi thì xét theo một khía cạnh nào đó thì truyện này cứ quăng não đi và đọc một cách vui vẻ là được.

Đại loại là bạn công Lương Viễn Triết tình cờ gặp Mục Nhiên ở cô nhi viện, thấy bạn kia vừa khả ái vừa tốt bụng, bèn nhất kiến chung tình, Đen đủi cái là bạn Lương chưa kịp làm quen thì Mục Nhiên đã xin nghỉ ở đấy, thế là bạn Lương lại phải lặn lội đi chinh phục vợ, từ việc chuyển trường, rồi thì giả vờ là học dốt để bé Mục dạy kèm, rồi thì đến ở ké nhà Mục Nhiên,… Còn em Mục Nhiên thì lần đầu tiên được người khác quan tâm như thế, bị rung động lại còn lo sợ tình cảm này sẽ không được đáp lại. Không phải tiểu công mặt dày nhả nhớn bám lấy bé Mục, không nhịn được tỏ tình, thì có lẽ là ẻm chôn luôn đoạn tâm tư ấy luôn.

Bởi vì đây là truyện thanh xuân vườn trường nên hầu như là về tình cảm gà bông của hai cháu, cũng có lúc giận dỗi nhau, chiến tranh lạnh nhưng thuộc tính thê nô của công và sự ngây thơ vô tâm vô phế của thụ nên tình hình là cơm tró là chủ yếu. Bên cạnh đó cũng có cả biến cố, là sự ngăn cản đến từ gia đình nhà bạn Lương, không đến mức đập cục tiền bảo rời xa con tôi đi, cơ mà cũng kiểu vầy đó.

À, một điều tui hổng thích ở truyện là bạn công ấy ấy em thụ sớm quá, bình thường truyện thanh xuân vườn trường tui đọc thì mấy tiểu công toàn đợi đến khi người yêu đủ tuổi mới ứ ừ thôi. Truyện này em thụ ngây thơ mà bị khai zin sớm quá, xong bạn công có cơ hội là lăn lộn con nhà người ta suốt thôi. Haiz.

Nhìn chung là truyện không có nhiều thứ để nói, tui lại còn đang đau ngón tay. Chắc là tui dừng tại đây thôi!!!

[Tui hem thích cái bìa xuất bản này lắm, cảm giác Thẩm Lăng nhi của tui bị “nương” quá, nhưng mà được cái lộng lẫy, nên tui chèn dô luôn]

Link edit: Mỹ Ngân 

Top 1 đam mỹ lòng tui đây!!!!

Ầy, bộ Giang hồ đứng top lòng tui chắc cỡ 3 năm rồi đó, nhưng tới bây giờ tui mới viết được cho em ấy cái review đàng hoàng. Truyện của Ngữ Tiếu tui đọc gần hết rồi, đọc cả phần hai của hệ liệt Bạo tiếu Giang hồ này luôn, nhưng mà tính ra thì vẫn chỉ thích mỗi bộ Kỳ ba này thôi, mấy bộ khác đọc cho vui rồi cũng quên,còn phần 2 thì không thích luôn ấy. Nói sao nhỉ, kiểu mỗi lần nghĩ đến Thẩm Thiên Lăng và Tần Thiếu Vũ là tim đập thình thịch xong rồi muốn đi đọc lại Kỳ ba ngay, dù đã đọc gần chục lần rồi đọc lại vẫn thích. Bản thân tui cũng không hiểu tại sao luôn, như kiểu bị bỏ bùa bỏ thuốc gì vậy á :]]]] ! [Giờ ngồi viết review mà cũng có cảm giác muốn đọc lại :]] ].

Truyện đúng kiểu ngọt sủng, rất đáng yêu, tiểu thụ đáng yêu, tiểu công đáng yêu, dàn nhân vật phụ đáng yêu! Đặc biệt là dàn ảnh vệ rắc thính khắp nơi và đứa “con trai” ngầu lòi của hai nhân vật chính :]]].

Thẩm Thiên Lăngtop 1 thụ về thể loại “đáng yêu, ngốc manh” trong lòng tui, rất cưng, rất dễ thương cũng rất hiểu chuyện. Ai nói em ấy vô dụng nhưng tui không thấy vậy, em ấy rất giỏi, rất ngoan là đằng khác. Spoil một chút, nhất là đoạn mà Thiếu Vũ ngã xuống vực, em ấy “không hề suy nghĩ” liền nhảy xuống theo, dù bản thân rất sợ độ cao. Thiệt sự đọc đoạn đó tui khóc hoài, nhất là lúc Thẩm Thiên Phong hỏi Lăng nhi vì sao nhảy xuống, em ấy trả lời:

“Lúc đó chẳng nghĩ gì cả, chờ ta phản ứng kịp, đã bị hắn ôm lấy trên vách núi!”

Đó rõ ràng là một tình tiết rất cảm động, em ấy yêu Thiếu Vũ đến độ, nhìn thấy sắp mất hắn mãi mãi, đầu óc trống rỗng, chẳng quan tâm gì nữa, đến khi định thần thì đã nhảy xuống, nhưng cũng không hối hận. Nhưng tui đọc lại mấy lần, vẫn chưa phát hiện có cao nhân nào comment về đoạn đấy, cả trên wattpad lẫn wordpress.

Lúc hai người họ rơi vào cảnh khốn khó, là một tay Lăng nhi lo cho Thiếu Vũ bị thương nặng, tự tay làm việc nhà, chăm cho chồng ốm, ừm, chăm cả con nữa. Vậy đó, nhưng nhiều bạn đọc xong vẫn chê Lăng nhi vô dụng, nhất là ở phần 2, các bạn ấy còn đem Lăng nhi đi so với Ngâm Vô Sương. Sẵn đây nói trước cho thiếm nào thích Thẩm tiểu thụ và có ý định đọc phần 2 thì đừng, đừng – nên – đọc! Thật đó, qua phần 2, tui cảm giác như bà San cố ý dìm vợ chồng Tần Thẩm xuống để nâng couple phụ lên, đọc phần 2 nghe người ta chửi Lăng nhi mà tui xót với ức lắm luôn.

Ở phần 1, các thiếm có thể rất ghét Ngâm Vô Sương, và tui cũng vậy. Dù qua phần 2, em ấy tốt hơn thì tui vẫn không thể nào thích nổi. Má San viết phần 2 cực kỳ … lỏng lẻo, kiểu couple chính của phần 2 thì mờ nhạt, chèn couple quốc dân Vũ Lăng thêm để kéo fan qua, còn couple má muốn nâng thật sự là couple của Ngâm Vô Sương hay sao í. Nói chung, nếu thiếm thích Ngâm Vô Sương, hoặc đơn thuần đọc cho vui thôi, không hay bị ảnh hưởng bởi các comment tiêu cực, thì các thiếm có thể đọc phần 2, còn không thuộc các thành phần trên thì nên cân nhắc nha!

Nói về Tần Thiếu Vũ chút đi, ừ thì như bao anh công khác, rất cưng chiều Lăng Nhi, rất ôn nhu, cũng phúc hắc. Ông nội này gì tui cũng không chấm, tại lúc đầu tui thấy ổng gạt Lăng nhi hoài, cực – kỳ – tra, nhưng tui chấm mỗi cái dạy được nguyên một cái Truy Ảnh Cung toàn dân “ở trển” xuống :]]]]. Ám vệ thì cực kỳ ưa bán manh, suy nghĩ thì toàn nằm lệch quỹ đạo trái đất, dàn hộ pháp thì giỏi, mắc cãi mỗi người một tật xấu, con trai ổng thì ngoài ưa đi pk với ngan ngỗng còn hay make color cho người ta đưa vàng ngọc cho mình :]]]].

Ôi ôi, nói chung, nói đến Giang hồ biến địa thị kỳ ba, bảo tui kể 1 ngày đêm tui cũng kể được nữa á! Mấy thiếm đi đọc đi, cười nhiều xả xì trét nè, đọc ngọt ấm lòng, tin thêm vào tình yêu, cộng với đọc xong là tự nguyện gia nhập fanclub của mấy anh ám vệ luôn đó! Thêm cái là edit siêu mượt, ra truyện siêu năng suất! Đề cử đề cử! Biết đâu đọc xong mọi người lại bổ sung thêm 1 truyện vào list favourite như tui!

Chúc mấy thiếm năm mới vui vẻ, gia hòa vạn sự hưng, an khang cát tường, hạnh phúc và nhiều may mắn!

Tác giả: Ngữ Tiếu Lan SanBiên tập: Danhuang

Thể loại: cổ trang, giang hồ, hài hước, sảng văn, cool ngoài sến trong công x thông minh ngốc nghếch cùng lúc thụ.


[Có Spoil]

Mấy nay mới vừa đọc lại Đế vương công lược, và nghĩ nên cho ẻm một review vì ẻm xứng đáng. Mấy bộ hài và ngọt của Ngữ Tiếu Lan San không phải gu mình, nên cuốn 1 cuốn 2 của hệ liệt Bạo tiếu giang hồ dù nổi cực nhưng mình lướt luôn. Thế mà vô tình vập vào Đế vương lại dính, có thể nói đây là tác phẩm tốt nhất cho đến giờ của Ngữ Tiếu Lan San. Mình có hứng thú với những nhân vật đế vương, vì mình thích những cuộc tranh đấu quy mô lớn, những đoán định lòng người, những mưu kế, những chiến thuật để lên ngôi và giữ ngôi, những băn khoăn day dứt giữa giang sơn xã tắc, quyền thế và tình cảm riêng tư. Mình cảm thấy một nhân vật với cương vị là vua một nước, đứng đầu triệu người, nắm quyền lực trung tâm sẽ là nhân vật có nhiều góc độ khai thác, và có chiều sâu tầng lớp nội tâm. Thế nên thường mình không thích nhân vật đế vương thụ, vì hay bị khắc họa không đủ mạnh mẽ, ngây thơ, nông cạn, kiêu căng phách lối. Nhưng may mắn, Đế vương công lược lại cho ra đời một bạn đế vương thụ khá xuất sắc và ấn tượng, nói chính xác hơn cả công và thụ đều xuất sắc nhất trong các truyện của Ngữ Tiếu Lan San.

Chuyện là tại nước Sở, sự tồn tại của phiên vương vùng Tây Nam Đoạn Bạch Nguyệt là một tồn tại rất vi diệu. Khi đương kim hoàng thượng Sở Uyên lên ngôi khi vừa tròn 18 tuổi, trong triều thì lão thần chia bè kết phái, ngoại thích vượt quyền, các nước láng giềng rục rịch xâm phạm, chỉ có vùng Tây Nam tạm xem là yên tĩnh, lại còn giúp hoàng thượng bình loạn, được thụ phong 16 châu biên thùy, lãnh thổ kéo dài một vùng, trong khi các phiên vương khác có ý đồ rục rịch đã bị hoàng thượng bắn rụng hết thì Tây Nam vương vẫn bình chân như vại với lãnh thổ rộng lớn của mềnh. Đại thần trong triều cảm thấy Tây Nam vương được voi đòi tiên, tay nắm trọng binh, cần phải đề phòng. Còn dân chúng thì xì xào Tây Nam vương dã tâm lang sói, chẳng biết khi nào sẽ đánh vào Vương thành đoạt vị. Nói chung, quan hệ giữa triều đình và Tây Nam là đối địch, nghi kị, bằng mặt mà không bằng lòng. Nhưng mà, quan hệ riêng tư giữa Hoàng thượng và Tây Nam vương lại là trúc mã trúc mã từ thuở còn là Tiểu Thái Tử và Tiểu Thế Tử, thầm mến nhiều năm, gian tình tứ phía. Mỗi tấc giang sơn của hoàng đế, là do Tây Nam vương dốc lòng giữ vững. Gần hai trăm chương truyện là hành trình giúp người thương bình định thiên hạ của Đoạn Vương gia, trải qua bao khó khăn vất vả cuối cùng cũng rước được người thương về nhà. Con đường hai người đến với nhau, trắc trở gian nan, ngọt ngào đủ cả, đằng sau là cả giang sơn hai người cùng xây dựng nên. Có ai ngờ một tác giả chuyên hài lại có thể viết được một câu chuyện nghiêm túc và xúc động như thế.

“Đường xa như vậy, ngươi đi đi về về đã gần hai mươi năm.”

Một câu vậy thôi đã đủ khái quát sự ôn nhu thâm tình của anh Nguyệt trong truyện, khiến anh trở thành ‘cực phẩm công’ của lòng tui rồi. Bá đạo nhưng không trẻ trâu, ôn nhu nhưng không quỵ lụy, không phô trương nhưng làm người tin phục, tình thánh nhưng không tỏ vẻ đáng thương. Gặp nhau từ thuở nhỏ, tình cảm dần khắc sâu, từ bé đến lớn trong mắt chỉ có người nọ, không muốn làm Phiên vương nhưng vì người yêu có thể lên ngôi và vững ngôi Hoàng thượng, liền không nói một lời đánh đông dẹp bắc cho người yêu, mang danh tiếng nghịch tặc bao năm cũng chẳng quản. Sở Uyên ở kinh thành trị quốc, anh rong ruổi đông chinh tây chiến bình định cho người yêu nửa mảnh giang sơn, khi Sở Uyên mới lên ngôi giặc trong thù ngoài, gửi cho anh phong thư muốn giết người này, được mảnh đất nọ, anh trả lời ngắn gọn một câu ‘được’, rồi bất chấp đang bế quan mà đi đánh cho người yêu, rồi chịu nổi khổ tẩu hỏa nhập ma vì độc ‘Kim Tàm Tuyến’ mười năm. Âm thầm làm nhiều việc cho người yêu nhưng chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười là mãn nguyện. Giả vờ hám danh hám lợi đòi cắt đất phong , để mối quan hệ giữa hai người trở thành giao dịch công bằng, để người yêu không áy náy, không cảm thấy đang lợi dụng mình. Yêu sâu đậm nhưng chưa bao giờ đòi hỏi vô lý, vì biết người yêu mình là hoàng đế, lòng mang thiên hạ vai gánh giang sơn. Sống dở chết dở nhưng vẫn nhờ sư phụ và đệ đệ diễn trò để người yêu an tâm không lo lắng, dung mạo bị hủy biến thành toàn thân đầy độc thì vẫn muốn lánh ở góc tối bảo vệ người yêu cả đời. Không quản bản thân đau đớn tổn thương bao nhiêu, chỉ sợ người trong lòng đau đớn, áy náy, sợ người ta luẩn quẩn, sợ mình thành gánh nặng trong lòng người ta.

Vương thành ở phía Bắc, Tây Nam phủ ở phía Nam, ra roi thúc ngựa cũng phải đi mất ba tháng, mà người yêu cần là anh chạy đến Vương thành ngay, năm nào cũng tự tay cất rượu riêng cho người yêu gửi đến Vương thành, hai mươi năm mà không một lời mỏi mệt. Nhưng mình thích nhất là, ảnh tình thánh vậy đó, nhưng ảnh làm rất trọn vẹn và bình thản, không có kiểu ‘ngươi nợ ta nhiều như vậy như vậy, phải đền đáp như vậy’, ảnh cho rằng đó là việc mình muốn làm, con đường tự mình chọn, không có gì ủy khuất. Đã vậy, ảnh lại còn cực dịu dàng, cực trân trọng người mình yêu. Thực ra ảnh cũng không phải thánh mẫu lương thiện gì, đê tiện vô sỉ chiêu trò mánh lới đủ cả, đứa nào không nghe anh đập cho nghe, đá xoáy bè bạn bắt nạt đệ đệ, mang danh xấu quen ròi nên da mặt dày cả tấc; thường các anh bá đạo công kiểu này hay được viết thành lưu manh, cưỡng ép thụ. Nhưng khồng, anh Nguyệt ảnh cực kì đàn ông, ảnh ẩn nhẫn kiềm chế với Sở Uyên cực, rất tâm lý rất trân trọng, kiên nhẫn chờ đợi không cưỡng ép tí nào, không hề có vụ ông không có được thì éo ai có được, không ngang ngạnh, không làm phiền khi không cần thiết, không kiểm soát lấn quyền, trêu chọc lưu manh vừa đủ nhưng tuyệt không làm việc khiến người ta khó chịu. Ảnh trân trọng Tiểu Uyên từ những hành động nho nhỏ, kiểu cụng trán, cọ cọ ngón tay lên gò má, hôn đầu ngón tay, cách một lớp chăn nhẹ nhàng ôm người ta, xoa lưng cho ngủ…Ở bên một anh công như vậy thoải mái dễ chịu biết bao nhiêu, hỏi sao với chân tình như thế Sở Uyên sao có thể kiềm lòng cho được.

Thậm chí khi Sở Uyên cảm thấy ban đầu lúc mới lên ngôi là mình lợi dụng Đoạn Bạch Nguyệt, ảnh đã nói một câu mình thấy rất hay ‘Ngươi tình ta nguyện, không thể gọi là lợi dụng’, tình nguyện làm vì người mình yêu, sao có thể gọi là lợi dụng, hơn nữa ảnh mạnh mẽ hơn, chính là vì muốn giúp Sở Uyên ngồi vững ngai vua này. Đọc được một comment rất ưng của một bạn bên Trung: “Có người chê Sở Uyên gánh vác quá nhiều nhưng bỏ ra quá ít, nhưng tôi chỉ muốn nói, may mà là Sở Uyên, nên người đàn ông tốt như Đoạn Bạch Nguyệt mới không bị phụ lòng hay trả giá uổng công. Không phải là vì nhận lại được hồi báo xứng đáng, mà là người này đáng để trả giá. Ngươi vì hắn chinh chiến tứ phương, nhưng không phải mang đến chiến tranh mà là đem lại hòa bình, để trăm dân không phải lang bạt mà có thể an cư lạc nghiệp ấm no.” Huhu nói chung nguyên cái hệ liệt này, chẳng có ai xứng và phù hợp với Sở Uyên hơn ảnh.

“Giang sơn là trách nhiệm của ta, ngươi mới là nỗi bận tâm trong lòng ta.”

Với đế vương, một câu ‘ngươi quan trọng hơn thiên hạ’ này còn hơn cả ngàn vạn lời yêu. Câu này thôi đã đủ khái quát tình thâm của Sở Uyên dành cho Đoạn Bạch Nguyệt rồi.

Mở đầu truyện, tình cảm của hai người dường như là ngõ cụt, mặc dù hai bên đều thích nhau và biết mơ hồ đối phương cũng thích mình, nhưng không tâm ý tương thông nên không biết đối phương yêu mình đến trình độ nào, không biết tương lai sẽ ra sao nên chẳng biết sẽ có kết quả gì, chung đụng thì ít xa cách thì nhiều. Hơn nữa, thân phận ‘đế vương’ của Sở Uyên chính là ngăn cản lớn nhất của hai người, Sở Uyên phải lo nghĩ quan tâm đến quá nhiều thứ, mà có thể cho lại thì quá ít, nhiều khi lại là không thể cho; lưng đeo trách nhiệm nặng nề, sai một bước là trả giá bằng lãnh thổ, bằng chiến tranh, bằng dân chúng. Hơn nữa, từ nhỏ sống trong thâm cung, phản bội bị tính kế đủ cả, nên Sở Uyên chưa đủ tự tin vào tình cảm đôi bên. Thế nên cả hai chưa bao giờ có ý định vạch rõ quan hệ hay tiến tới. Nhưng mà, tình cảm có phải kiềm là kiềm được đâu. Vì vậy nhờ vụ độc ‘Kim Tàm Tuyến’ cùng sự trợ công của Nam sư phụ và Dao nhi, mà Sở Uyên đã hiểu rõ được sức nặng của Đoạn Bạch Nguyệt trong mình như thế nào, cũng biết được Đoạn Bạch Nguyệt sẽ trả giá vì mình đến cỡ nào. Thôi rồi, đến đây là tình cảm của ẻm như tuyết tan luôn, nụ hôn đầu hay lần đầu làm chuyện ấy đều là ẻm chủ động hết. Mình thích chi tiết này, bởi vì Đoạn Bạch Nguyệt biết mối quan hệ này có thể gây ảnh hưởng cho Sở Uyên, đến con đường làm một minh quân, nên để Sở Uyên lựa chọn, và em Uyên em dứt cmn khoát không dây dưa lằng nhằng làm người đọc thiệt phê.

Phải nói Sở Uyên tuy làm thụ nhưng khí chất đế vương [và đàn ông] thì ngùn ngụt. Thích nhất tính cách tỉnh táo rõ ràng, dứt khoát của em ý, chứ không có ngạo kiều mọi lúc mọi nơi hay bán moe ngây ngô vạn nhân mê như một số thụ của Ngữ Tiếu Lan San [mà đúng loại mình ghét]. Lúc làm vua thì thâm trầm lãnh tĩnh, quyết đoán chẳng để triều thần lên đầu ngồi nhưng vẫn tỉnh táo chín chắn quyết định cái nào cần phải làm, chưa bao giờ bỏ rơi trách nhiệm của một bậc quân vương. Thích nhất là một đoạn cứ tưởng sẽ rất cẩu huyết nhưng em Uyên quá cứng và quá ngầu nên lại thành cảm động. Đối mặt với việc Đoạn Bạch Nguyệt giấu mình sự thật, đối mặt với việc người mình chờ ba năm không chịu ra gặp, muốn trốn mình cả đời, đối mặt với việc Nam sư phụ nhắn nhủ “Đừng chờ đợi nữa, hãy quên sạch sẽ đi. Quên hắn đi, có lẽ trong lòng đồ đệ ngốc của ta còn có thể dễ chịu một chút.” thì Sở Uyên đã đáp lại một câu trời ơi là thích “Trẫm có thể chờ ba năm, cũng có thể chờ ba mươi năm. Nếu như hắn muốn tránh cả đời, vậy trẫm liền chờ hắn cả đời, người nào chết trước, coi như người đó thắng.” Sở Uyên không khó chịu, không làm ầm ĩ, không hận thù, không hiểu lầm, chỉ nói mấy câu tỏ rõ suy nghĩ kiên định của mình và cho anh Nguyệt thời gian để ảnh nhận ra mọi chuyện không nghiêm trọng như thế.

Ban đầu, nhìn như Sở Uyên lạnh lùng tưởng yêu ít hơn nhưng thật ra thâm tình chả kém anh Nguyệt. Lý trí thế nhưng nguyện hy sinh thanh danh, mặc kệ rủi ro lập kế hoạch tấn công Nam Dương tìm về phương thuốc cứu mạng người yêu. Vì người yêu mà thuở thiếu thời năm lần bảy lược nghịch ý phụ hoàng. Vì người yêu bị thương mà giết sạch mười tám kẻ gây ra. Trước ăn uống thanh đạm vị nhạt, sau này khẩu vị trở thành chua cay như người yêu; sợ côn trùng rắn rết mà dần dần cũng quen vì phủ của người yêu đầy rẫy. Nhớ rõ sở thích người yêu, biết rõ bước chân người ấy. Từ một mối quan hệ mập mờ, che dấu mà khi tỏ lòng rồi thì ẻm quyết đoán cố gắng vì tương lai cả hai, cho người ta một đáp án rõ ràng, một danh phận đường hoàng, không phải là sau này im lặng nắm tay nhau rời xa hoàng cung mà là chiêu cáo thiên hạ chân chính thiên tử đại hôn, để anh Nguyệt là hoàng hậu duy nhất. Lúc anh Nguyệt tính tương kế tựu kế lừa kẻ địch mắc câu, mỗi tội ảnh phải giả làm người xấu, em Uyên nhất quyết không cho phép, bởi vì ‘Sự an ổn của giang sơn này, không nên thành lập bởi vô vàn tiếng xấu ngươi phải gánh trên lưng. Bây giờ ta đã ngồi vững ngôi vị hoàng đế, cũng muốn bảo hộ ngươi.’ Trân trọng người ta biết bao nhiêu, không muốn vì lợi ích mà dẫm đạp lên người ta, không muốn người ta chịu tiếng xấu, không muốn người ta phải hy sinh bảo bọc che chở mình mãi. Yêu đương là cả hai phải bỏ ra công bằng thế này chứ. Công sủng thụ, thụ sủng công đọc nó mướt mát tâm hồn gì đâu.

Tuy cường vậy đó, kiên quyết vậy đó mà trước mặt anh Nguyệt thì ẻm ngạo kiều và moe thôi rồi, còn thỉnh thoảng làm nũng rất trẻ con nữa. Mặt mũi lấm lem liền dụi dụi vào áo người ta. Ôm người ta chặt cứng rồi lười biếng tựa cằm vào vai không cho nói chuyện, cũng không cho cử động. Rúc vào trong lòng người ta, loay hoay tìm tư thế thoải mái rồi mơ màng ngủ. Đã vậy nhiều lúc quyến rũ chủ động thôi rồi, đến mình còn lòng mềm như bơ nữa nói chi anh Nguyệt huhu. Sở Uyên kiểu vừa đáng yêu trẻ trung như tình đầu lại vừa chín chắn hiểu chuyện khéo léo như vợ đảm ý. Anh Nguyệt thì bên ngoài bá đạo mặt dày nhưng trước mặt bạn Uyên ngoan một phép, nói gì nghe nấy, mấy lúc trẻ con ấu trĩ dỗ dành người ta rất cưng. Kiểu trước mặt nhau hai người đều thoải mái là mình, không cần che giấu nghi kị gì cả.

Truyện này ngược vừa đủ và hài vừa đủ, không nhiều tình tiết lố và nhảm như vài truyện trước. Truyện này có thể gọi là nhiều ngược nhất của Ngữ Tiếu Lan San nhưng ngược không quằn quại, không có hiểu lầm tay năm tay sáu, hai bạn đều chỉ có nhau nên ngược là từ hoàn cảnh, từ tính cách ban đầu của hai bạn ý, một người thì im lặng không chịu nói, định một mình giải quyết tất cả, một người thì cố gắng đè nén tình cảm để che giấu khát vọng của mình. Sau cái ngược ý thì hai bạn ngọt thôi rồi, vì cả hai đều tâm lý và hiểu rõ tin tưởng nhau, điều đó khiến mình cảm động hơn mấy cặp trước trong hệ liệt [nói thiệt thấy tình cảm mấy cặp trước nó cứ trẻ con nông nông kiểu gì]. Ngọt mà không ngấy, không sến, mỗi lúc hai bạn bày tỏ tình cảm rất đáng yêu, ấm áp, thân tình, vừa trẻ con vừa chín chắn, vừa tình thú lại vừa dịu dàng, vừa nhiệt tình lại vừa hài hước. Các truyện của Ngữ Tiếu Lan San thường gặp nhược điểm là càng viết dài càng dở và lan man, đánh xong boss này là đến boss khác khá gượng ép, may mà ‘Đế vương công lược’ đỡ sa đà hơn, dài nhưng trình tự rõ ràng, mặc dù nhiều chỗ có thể viết ngắn gọn hơn, có thể giảm bớt vài nhân vật không cần thiết hơn. Ngoài ra có vài bug viết không thống nhất với các truyện khác hoặc tuyến thời gian hơi lộn xộn nhưng nếu chỉ đọc truyện này không thì chả sao cả.

Một điều mình ưng nữa là dàn nhân vật phụ, đáng yêu và vừa phải. Mấy bộ trước trong cùng hệ liêt thường có nhiều CP đan xen với đôi chính, dàn phụ cũng nổi bật, nhưng qua truyện này Ngữ Tiếu Lan San tập trung khai thác cặp đôi chính nên nó đầy đặn đa chiều đọc thích gì đâu. Trong các bộ trước đó của hệ liệt, hình ảnh Sở Uyên và Đoạn Bạch Nguyệt không được tốt lắm, qua lời các nhân vật giang hồ thì là kiểu mưu mô tính toán, lạnh lùng lại còn suốt ngày bắt người giang hồ vào làm quan đi đánh giặc. Nên trong mấy bộ trước hai bạn kiểu bị đẩy ra ngoài vòng bạn bè giao thiệp của nguyên team giang hồ ý, lúc nào cũng bị đề phòng, ngay cả em trai ruột được cưng hết mực và trọng thần được sủng ái cũng nghĩ Sở Uyên sẽ vì duy trì hoàng quyền mà không từ thủ đoạn, thấy tội giùm Uyên. Đến Đế vương công lược nguyên cái dàn phụ bên Tây Nam quá là ưng luôn, lúc nào cũng xem Uyên như người nhà, như con cháu, như chị dâu, mà không xa cách em ấy vì thân phận Hoàng đế. Mà nhờ có bên ấy tích cực trợ giúp thì mối quan hệ hai đứa mới được như này, phải gọi là hao hết tâm lực vì xấp nhỏ =]]]] Đoạn Dao em Đoạn Bạch Nguyệt chính là nhân vật cưng nhất bộ này, đáng yêu dã man lại ngoan hết nấc, bị ca ca ăn hiếp hoài nhưng chạy đôn chạy đáo vì con đường cưới được Hoàng thượng về nhà của ca ca, bình thường cãi nhau như gì nhưng lúc nào cũng đau lòng ca ca mình số khổ, thương ‘chị dâu’ số dzách luôn, hiểu chuyện lại không annoy như ‘ai kia’ em Sở Uyên [xin lỗi kiểu ngạo kiều này mình nuốt không nổi may mà không xuất hiện gì nhiều]. Nam sư phụ thì tuy ngang ngược khùng khùng nhưng thương đồ đệ hết mực, gì cũng nghĩ cho hai đứa, thậm chí hy sinh cả mạng mình vì muốn đồ đệ hạnh phúc. Tình cảm thân tình của Tây Nam phủ khiến người ta cảm động không kém gì tình cảm của Nguyệt và Uyên, thứ tình cảm mộc mạc giản dị không màu mè. Nhớ mãi tình tiết Sở Uyên sau chiến dịch cuối cùng trở về, ghé qua vương phủ Tây Nam, Sở Uyên nằm trên ghế ngủ say, Tứ Hỉ công công nhìn thấy liền nghĩ ‘thật đúng là về nhà, nên an tâm tự tại như vậy’, miêu tả rất đúng cảm giác của mình. Không thể quên Tứ Hỉ công công đáng yêu tri kỉ luôn che giấu cho Hoàng thượng và Đoạn vương; Lưu đại nhân chuyên gia làm mai làm mối nhưng lúc nào cũng bênh hoàng thượng cute cực, cả bạn thân thân ai nấy lo Tư Không Duệ suốt ngày bị Đoạn Bạch Nguyệt lấy thư tình cũ ra dọa dẫm nữa..

Nói chung không ngờ truyện này Ngữ Tiếu Lan San lên tay quá, tạo nhân vật viết tình tiết ổn phết, đánh trúng lòng tui [chứ đọc lướt mấy truyện trước không phải gu, đọc ‘Đồng quy’ thì nhân vật không hợp gu lại còn quá lan man dài dòng nên drop luôn]. Bộ này đã đưa Đoạn Bạch Nguyệt và Sở Uyên vào danh sách ‘Những cặp đôi yêu thích’ của tui rồi đó, thích cả đôi luôn. Hơn nữa, bạn edit làm rất tốt, dịch ổn và đúng nghĩa, khiến cảm xúc khi đọc cũng tròn đầy, cần nhiều editor như thế.

Đọc ở đây

P/s: đề cử mấy bộ hoàng đế công mà tui thích như Đế đài xuân, Đương niên ly tao, Sửu hoàng, Quyền hoạn, Mạch thượng hoa khai, Sát Phá Lang.

Video liên quan

Chủ Đề